
“Nếu
đem so sánh với hình ảnh mà chúng ta muốn trở thành, chúng ta chỉ là những con
người đang ngái ngủ. Ngọn lửa trong lòng chúng ta như bị ẩm nước, sức sống
trong chúng ta như bị kìm hãm, chúng ta chỉ sử dụng một phần nhỏ sức mạnh thể
chất và tinh thần của mình”.
Những lời u sầu này
của William James, một chuyên gia tâm lý học và là một triết gia nổi tiếng, đã
được biết cách đây hơn năm mươi năm nhưng vẫn thường xuyên được nhắc đến để
cảnh tỉnh những ai đang lê chân sống đời xoàng xĩnh.
Chúng ta sống trong
một thời đại mà chúng ta luôn có gắng bám chặt lấy hai từ “trung bình”, và rồi
chúng ta bước đều bước, chúng ta diễu hành cùng đoàn người đông đảo đó. Rồi thì
chúng ta bước đi cùng với sự phiền muộn, thất vọng và tủi nhục khi có một ai đó
tách ra khỏi đám đông, tiến về phía trước để nhận lấy phần thưởng xứng đáng với
sự xuất sắc của mình.
Hai từ “an toàn” đã
trở thành lý tưởng của chúng ta, và chính nó đã nhấn chìm hoàn toàn mọi ham
muốn phát triển trong chúng ta. Tuy nhiên, dẫu sao thì chúng ta cũng phải đứng
lên, chúng ta phải phát triển, chúng ta phải tiến bộ, chúng ta phải sẵn sàng
chấp nhận rủi ro, chúng ta phải sẵn sàng để gặt hái thành công từ chín mươi
phần trăm tiềm năng mà James cho rằng chúng ta vẫn chưa bao giờ vận dụng. Chúng
ta xuất hiện trên cõi đời này không phải chỉ để trở thành những kẻ mất trí đi
lang thang.
Tiến sĩ Abraham Maslow, một nhà tâm lý học xuất chúng, đã viết:
“Mọi người có thể chọn một trong hai: hoặc bước lui để giữ an toàn, hoặc bước
tới để phát triển. Phát triển phải là hướng đi mà mọi người cần phải chọn lựa;
lo sợ là điều mà mọi người cần phải chế ngự và vượt qua”.
Bạn bước lui hay bước
tới? Bạn chọn cái nào đây?
Giàu có thì có gì là
sai trái?
Ý niệm này đã theo
chúng ta trong suốt hàng ngàn năm qua: nghèo túng không tạo ra và cũng không
chứng minh cho sự thanh khiết. Ý niệm này có thể đúng, nhưng ý niệm này hoàn
toàn không có ý muốn nói là sự nghèo túng là con đường duy nhất đưa đến sự cứu
rỗi linh hồn.
Tôi nghĩ rằng niềm tin cho
là của cải là điều sai lạc chỉ dựa vào quan niệm xã hội chứ không căn cứ trên
kinh thánh. Đó là một sự hợp lý hoá được áp đặt lên mọi người bởi những ai
quyết định không trau dồi tích luỹ nhiều của cải. Giàu có thì có gì sai trái?
Dĩ nhiên là không. Khi có nhiều tiền của thì chúng ta có thể sử dụng tiền của
đó để giúp mọi người có thể sống một đời tiện nghi thoải mái hơn, an toàn hơn,
và thịnh vượng hơn.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét